Chú ý

♥ Radio Online số đầu tiên của TPC ♥

- Topic chi tiết ở đây -
Hệ thống mới được chuyển đến host mới, các thành viên hãy kiểm tra bài viết của mình xem có bị thiếu bài nào không, thành viên nào ko đăng nhập được xin liên hệ trong box thắc mắc

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Chicken soup for everyday. Hãy vào đây tô điểm cuộc sống của mình. Sống là một nghệ thuật và mỗi người chúng ta là một nghệ sĩ.

Điều hành viên: Kikyou_412, -Midori-

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Gửi bàiby -Midori- on 12.07.2010, 23:43

Kẻ trộm chữ
Lại Thị Thanh
Cháu ơi, đừng đọc sách của cô nữa, để cô bán.
Cậu bé rời hiệu sách đi đến một ngõ nhỏ. Chia cho đứa bạn khiếm thị nửa ổ bánh mì, cậu vừa ăn vừa kể…
- Sao lại chỉ có thế?
- Mới đọc đến đấy lại bị đuổi rồi. Sách cũng đã bị bán!
- Tiếc nhỉ!
- Tiền mẹ cho mua truyện hôm nay vừa ăn hết. Thôi mai đi chỗ khác đọc vậy, mình về đây.
- Đưa hộ số chổi mình vừa làm xong ra chợ cho mẹ và bảo mình ăn rồi nhé.
- Cẩn thận kẻo lại té đấy!
- Ừ ! sẽ rờ cẩn thận khi đi.




Thằng Hận
Võ Thanh Sử

Vừa sinh xong, mẹ nó bỏ đi, giao con lại cho chồng. Dù vậy bà vẫn kịp đặt tên hận cho nó. Cái tên như dấu ấn trên trán, cách ly nó với những đứa trẻ khác. Nó lớn lên cô độc, co rúm trước những lời châm chọc, bên cạnh ông bố say xỉn quanh năm suốt tháng.

Hôm nay mua que kem, bà Ba vô tình hỏi:

- Con ho sao lại ăn kem?

Nó nhìn sững bà bán kem. Câu hỏi như mũi tên xuyên qua tim nó...



Quà sinh nhật
Trương Hoa

Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má: “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn?”
Chưa tan tiệc, Má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi: “Sao má chẳng ăn gì?” Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…



Bố là mẹ
Hữu Thành

Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ. Hôm nay sau giờ giảng, tôi hát cho các em nghe… “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi…”

Tôi nói với các em: “ Chúng ta thật hạnh phúc khi được ở trong vòng tay mẹ”.

Có tiếng khóc ở góc lớp. Tôi đến cạnh em hỏi:

- Sao con khóc?
- Con nhớ Mẹ! Đứa bé đáp ngập ngừng.
- Mẹ đâu?

Nhìn theo tay đứa bé, tôi thấy một người đàn ông nước da đen sạm đang đứng trước cổng trường.

Link:

Yahoo! Messenger

Tài sản
Hình đại diện của thành viên
-Midori-
Đại gia TPC
Đại gia TPC
Tri phủ TPC
 
Tâm trạng: Đang vuiĐang vui
Bài viết: 942
Tài khoản: 72270 TPD $
Donate

Ngày tham gia: 08 Tháng 7 2009
Đến từ: CLB Những người độc thân vui vẻ

Medals: 4
Moderator award (1) Thành viên được yêu thích (1) Chatter (1) Google Pro (1)
Tên thật: -Midori-
Giới tính: Nam
Lớp: 'khi6'
Trường: Ngoài lề 'ech1'
Niên khóa: 10-13 'meo16'
Vai trò: Khách
Bạn thân trên TPC: 'khi3' ứ cần ( điêu đếy ) 'meo40'
Nghề nghiệp: Student 'khi8'

Given: 280 thanks
Received: 365 thanks


The following 3 users would like to thank -Midori- for his or her post:
Flûte, Invictus, SaeTaiga

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Gửi bàiby -Midori- on 18.07.2010, 23:48

Mồ côi
Nguyễn Văn Hùng

Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm:
- Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.
Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói:
- Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con.
Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà lại có thêm người đỡ vắng lạnh.
Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ:
- Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên…



Lễ tốt nghiệp
Nguyễn Thị Cẩm Nhung

- "Má! Má lên đây làm gì?". Cô sinh viên sắp nhận bằng cử nhân giãy nảy lên hỏi người mẹ quê mùa còm cõi.
- "Má nghĩ bán một bữa lên coi con lãnh bằng tốt nghiệp".
- "Không được đâu! Bữa nay bạn con đông lắm, mà má lại ăn mặc thế này...".
- "Thì má có còn bộ nào khác đâu. Thôi cho má vào. Má...".
- "Thôi, thôi, má về đi. Con thì thế này, má thì thế kia… Tụi bạn con nó cười…!".
Nói rồi, cô sinh viên xinh đẹp chạy ào vào trong hội trường… Vừa lúc người xướng tên giới thiệu: "Sinh viên Phạm Thị P.X. là một trong những sinh viên xuất sắc của trường".



Lời cuối
Phạm Vĩnh Đông

Chuông điện thoại reo vang, giật mình, như cái máy, tay bật đèn đầu giường, mắt nhìn đồng hồ: 12 giờ 20 đêm. Chờ đến tiếng thứ ba mới nhấc điện thoại. Giọng thằng em từ quê nhà lạc lỏng, buông xuôi :

- Má xấu quá rồi, không còn biết gì nữa! Anh nói với Má vài tiếng đi!!
Tôi tuyệt vọng :
- Má đâu còn nghe được !?
-Thằng em nài nỉ :
- Anh nói với Má vài tiếng đi, Má còn chờ anh đó !!
Tôi nghẹn ngào trong điện thoại như một lời tạ tội :
- Má ơi, con không về kịp, thôi Má hãy đi đi, đừng chờ con nữa.
Mười lăm phút sau, chuông điện thoại lại reo vang, giọng thằng em não ruột: " Má đã ra đi !"



Đám tang buồn
Nguyễn Đông Phương

Quê tôi có đội âm công lo nghi thức chôn cất. Trọng tâm nghi thức là bài hát đưa linh, có nhạc lễ phụ họa, với lời lẽ thống thiết bi ai do ông tổng tiền, nhân vật quan trọng nhất của đội âm công, diễn xướng trước linh cửu. Ông Biện suốt đời làm chức tổng tiền hát cho bao nhiêu đám.
Ông Biện qua đời, chưa có người thay thế, đội âm công buộc lòng phải phát trên loa bài hát đưa linh do chính ông hát được ghi âm từ trước. Nghe một người tự đưa tiễn linh hồn mình, mọi người dự tang lễ không khỏi ngậm ngùi.

Link:

Yahoo! Messenger

Tài sản
Hình đại diện của thành viên
-Midori-
Đại gia TPC
Đại gia TPC
Tri phủ TPC
 
Tâm trạng: Đang vuiĐang vui
Bài viết: 942
Tài khoản: 72270 TPD $
Donate

Ngày tham gia: 08 Tháng 7 2009
Đến từ: CLB Những người độc thân vui vẻ

Medals: 4
Moderator award (1) Thành viên được yêu thích (1) Chatter (1) Google Pro (1)
Tên thật: -Midori-
Giới tính: Nam
Lớp: 'khi6'
Trường: Ngoài lề 'ech1'
Niên khóa: 10-13 'meo16'
Vai trò: Khách
Bạn thân trên TPC: 'khi3' ứ cần ( điêu đếy ) 'meo40'
Nghề nghiệp: Student 'khi8'

Given: 280 thanks
Received: 365 thanks


The following 5 users would like to thank -Midori- for his or her post:
Flûte, Google Adsense [Bot], Kiều Anh, rùacon, SaeTaiga

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Gửi bàiby Zack on 19.07.2010, 15:24

Lạ thật.
Đọc chuyện trong này mình thấy lạ.
Chắc vì nó là chuyện cực ngắn, còn mình quen đọc truyện cực ngắn.
Ví dụ như là:


Cổ tích thủa đàn bò vào thành phố

Thủa hàn vi hắn không đủ ăn đủ mặc. Cả năm chỉ cộc một màu áo nâu thiếu vải. Nhờ mị ngôn, càng ngày hắn càng nhiều chức tước của cải. Chiếc áo của hắn ngày càng rộng và dài. Một buổi sáng đẹp trời, khi áo hắn dài tới chân, ngay lúc bước ra khỏi nhà hắn đã giẫm lên vạt áo, bổ nhào đập đầu mà chết.


Bi kịch hôn nhân

Nàng là một nhà thơ trẻ đầy tài năng. Tình yêu của nàng ám ảnh đầy những câu thơ. Sau khi cưới, tình yêu đi vào người nàng và nằm đó chín tháng mười ngày rồi đi ra. Từ đó nàng không bao giờ viết nổi một câu thơ ám ảnh nào nữa.


Một tác phẩm vĩ đại

Nhà phê bình Z suốt đời cần mẫn nghiên cứu và viết bài. Quá cảm kích trước tinh thần lao động miệt mài của ông, trước khi lâm chung, Bụt hiện lên và cho ông một điều ước. Z liền ước tác phẩm của mình sẽ là tác phẩm phê bình vĩ đại nhất. Sáng hôm sau, ngay sau khi hạ huyệt, toàn bộ tác phẩm của ông đều biến thành giấy trắng.


An nam phụ

Cô tôi da vàng mũi tẹt. Hành nghề trang điểm cho người sống và cả người chết, nhưng cả đời cô không thể trang điểm cho chính mình. Cho đến khi chết đi.


Bản chất vấn đề

Nhà hiền triết vùng Z nổi tiếng khắp nơi về những lý thuyết tự do tuyệt đối. Nơi ông ở đầy rẫy chiến tranh máu lửa vì vậy ông thu được rất nhiều môn đệ và nhận được sự kính trọng của rất nhiều người. Cho đến một ngày hè, ông đột ngột im lặng và không phát ra một lời nào. Rất nhiều tình tiết được thêu dệt phục vụ cho nhiều thế lực khác nhau. Các môn đệ, sau những nỗ lực tìm hiểu, vẫn không tìm ra nguyên nhân. Vào một buổi sáng đẹp trời 35 năm sau, ông ho một tiếng lớn, khạc ra một bãi đờm cũng lớn không kém và nói một câu sảng khoái sau ngần ấy năm im lặng: “Má, mắc cục đờm trong họng mất cả tự do.”



(Phạm Vũ Văn Khoa)

Link:
Tài sản
Hình đại diện của thành viên
Zack
Not peace but a sword
Tri phủ TPC
Vương gia
 
Tâm trạng: Đang vuiĐang vui
Bài viết: 990
Tài khoản: 114725 TPD $
Donate

Ngày tham gia: 19 Tháng 10 2007
Đến từ: Rạch giời rơi xuống

Medals: 3
Admin award (1) Chatter (1) Google Pro (1)
Tên thật: Dương
Giới tính: Nam
Lớp: Tin
Trường: Trần Phú
Niên khóa: 9 12
Bạn thân trên TPC: D&H

Given: 84 thanks
Received: 268 thanks

Giải thưởng: Zack Huân chương vì sự phát triển TPC

The following 4 users would like to thank Zack for his or her post:
-Midori-, Flûte, Google Adsense [Bot], SaeTaiga

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Gửi bàiby Flûte on 19.07.2010, 16:38

em tên là Dương đã viết:Lạ thật.
Đọc chuyện trong này mình thấy lạ.
Chắc vì nó là chuyện cực ngắn, còn mình quen đọc truyện cực ngắn.


Khác nhau về văn phong thôi. Nếu đọc truyện/chuyện cực ngắn của Trung Quốc với Nhật thì cũng sẽ thấy khác ngay thôi mà :D

Link:


La chanson du garçon,
qu'est à mon côté
et chuchote Hola! ...

:)
Tài sản
Hình đại diện của thành viên
Flûte
Bình minh dịu dàng
Bình minh dịu dàng
 
Tâm trạng: Đang vuiĐang vui
Bài viết: 982
Tài khoản: 148587 TPD $
Donate

Ngày tham gia: 30 Tháng 6 2009
Đến từ: Tháp đồng hồ sét đánh

Medals: 6
Super moderater award (1) Điều hành viên tiêu biểu (1) Thành viên được yêu thích (1) Thành viên tâm huyết (1) Sáng tạo (1)
Google Pro (1)
Tên thật: Flûte Zelmaleuf
Giới tính: Nam
Trường:
Niên khóa: 09-12
Bạn thân trên TPC: ♠ ngocanh0205 ♠
Nghề nghiệp: A poet sans poem

Given: 307 thanks
Received: 1411 thanks

Giải thưởng: Flûte [Sperandum est - Người hy vọng]

Cảm nhận cuộc sống qua những câu chuyện cực ngắn

Gửi bàiby -Midori- on 28.07.2010, 23:30

Một buổi sáng

Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn:
- Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về.
Bà hàng phở nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống.
Tưởng bà không nghe, nó nói càng to hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả:
- Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán?
Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày. Mẹ nó đau.



Nghỉ lễ
Nguyễn Tuấn Kiệt

Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố làm việc.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn:
- Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Ráng đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái. Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó:
- Vậy là tết thằng nhỏ mới về được...



Lãi
Tuỳ Nghi

Quán rất nghèo, lèo tèo dăm chai nước. Hiếm hoi mới có vài người khách.
Con trai càu nhàu:
- Chín muời năm rồi, chẳng thấy lời lãi gì cả, chỉ tổ nhọc thân. Đã bảo u dẹp quách đi cho rồi. Rõ khổ.
Bà mất vì lao phổi. Con trai dỡ quán bỏ, thấy một cuộn giấy cất kỹ trên hốc kèo. Mở ra, một dòng chữ nghuệch ngoạc: "Lãi của quán, dành cho con". Gần ba triệu. Tờ giấy run bần bật.



Ảnh Của Con
Ngọc Nhân

Nhà tôi ở nông thôn. Thuở nhỏ tôi hay chụp ảnh . Buồn, vui gì mẹ cũng lấy ra xem.
Học cấp III. Tôi ở trọ ngòai huyện để đi học . Mẹ gởi tiền cho tôi và bảo: "Con chụp hình, gửi về cho mẹ" . - Nhưng tôi dùng tiền đó để tiêu hoang.
Rồi mẹ bệnh liệt giường, không nói được ...
Tôi đi học nơi xa. Hè về, tôi đưa ảnh mình cho mẹ xem. Mẹ ra dấu như bảo "Đừng đưa" , rồi mẹ nhìn hướng khác
Tôi ngỡ ngàng ... Chị tôi bảo "Mắt mẹ mờ rồi, có thấy gì đâu!"



Chị Và Em
Kim Ngân

Em đậu đại học. Một cuộc sống mới bắt đầu ở thành thị. Chị tiếp tục quãng đời “buôn quang bán gánh”.
Mỗi lần về quê thăm, chị luôn trầm trồ khen em ngày một “trắng da dài tóc”. Còn em xót xa nhìn chị gầy và đen hơn. Nhưng sao nụ cười của chị vẫn hồn nhiên, rạng rỡ… Khi đi, chị dúi vào tay em mỗi lần một nhiều hơn. Em bâng khuâng, nước mắt lưng tròng…
Cuộc sống mới lại cuốn em vào vòng xoáy. Em có những niềm vui mới, những cuộc chơi mới. Nỗi bâng khuâng thoáng chốc vụt tan ra…

Link:

Yahoo! Messenger

Tài sản
Hình đại diện của thành viên
-Midori-
Đại gia TPC
Đại gia TPC
Tri phủ TPC
 
Tâm trạng: Đang vuiĐang vui
Bài viết: 942
Tài khoản: 72270 TPD $
Donate

Ngày tham gia: 08 Tháng 7 2009
Đến từ: CLB Những người độc thân vui vẻ

Medals: 4
Moderator award (1) Thành viên được yêu thích (1) Chatter (1) Google Pro (1)
Tên thật: -Midori-
Giới tính: Nam
Lớp: 'khi6'
Trường: Ngoài lề 'ech1'
Niên khóa: 10-13 'meo16'
Vai trò: Khách
Bạn thân trên TPC: 'khi3' ứ cần ( điêu đếy ) 'meo40'
Nghề nghiệp: Student 'khi8'

Given: 280 thanks
Received: 365 thanks


The following 5 users would like to thank -Midori- for his or her post:
Aqua, Flûte, Google Adsense [Bot], SaeTaiga, stone

Trang vừa xem

Quay về Cảm nhận cuộc sống

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến.0 khách.

cron