“Anh đã từng yêu em chưa?”
“…”
-------------------------------------------------
Cô gái chậm chạp đứng dậy. Quán café vào thu, tiếng phong linh gỗ như dội vào tâm hồn chống chếnh.
4 năm, chàng trai rời đi không tin tức…
“Nếu anh đã bỏ rơi em như thế, tốt nhất đừng bao giờ quay trở lại…”
Cô gái cố tình bận rộn với những dự định cho riêng mình… duy chỉ có một dự định cô không thể hoàn thành.
Tìm lại anh ấy.
Chỉ để hỏi một câu duy nhất.
“Anh đã từng yêu em chưa?”
*
1 năm.
2 năm.
3 năm.
4 năm.
*
Gặp lại.
Thành phố Vienna tráng lệ.
Chàng trai cười thật hiền, cô gái đứng bên cạnh khẽ kiễng chân lên, hôn thật nhẹ vào môi chàng trai.
Họ rất đẹp đôi, khiến cho nhiều người phương Tây đi qua phải ghen tị với cặp trai gái đến từ Á Đông này.
Cô gái mỉm cười…
Họ rất đẹp đôi, chỉ là…
Người đứng cạnh anh ấy bây giờ, không phải là cô.
Chỉ vậy thôi.
*
Buông tay.
4 năm nữa trôi qua từ ngày gặp anh ở Vienna.
Cô gái đã thành công với những dự định của mình.
Anh cũng đã kết hôn. Có thể là cũng với cô gái ở Vienna.
*
Khép lại.
Cây cầu lộng gió.
“Lâu lắm mới gặp em.” – Nụ cười của chàng trai không đổi.
“Lâu lắm rồi…” – Cô gái đáp lại rất nhẹ.
Khoảng lặng.
Vài câu nói vu vơ, cô gái quyết định bước đi.
Quay lưng lại với chàng trai… gió thổi làm khô đi giọt nước mắt đang lăn xuống.
“Từ ngày xưa, anh đã từng rất yêu một cô gái…” – chàng trai chợt lên tiếng – “chỉ là anh không biết nên nói như thế nào với cô gái ấy. Nhưng anh đã thực sự yêu… rất yêu”.
Tiếng chàng trai nhỏ dần.
Cô gái gật đầu.
Câu trả lời đã có.
Còn gì nuối tiếc đây?
“Chỉ là, lẽ ra em nên hỏi anh sớm hơn…” – chàng trai nói thầm với bản thân mình.
Rồi cũng bước đi.
Tâm hồn. NGHIÊNG.
Thành phố vào đông. Bông tuyết đầu mùa rơi.
Kết thúc.





. Truyện hay












ứ cần ( điêu đếy ) 
